[h=1]Hồn Ma Giáo Sư[/h] [h=2]Phần 1[/h] Đưa tay vẫy chào hai người bạn thân, Trang Nhi mở nhanh cánh cổng, trong lòng lo lắng không biết có chuyện gì xảy ra mà cha lại cho gọi cô về khi cô đang đi chơi cùng với bạn. Bình thường không bao giờ cha cô cho gọi cô đột xuất như thế này...
Đi thẳng vào thư phòng của cha, Trang Nhi nghĩ giờ này chắc cha đang ở trong đó đọc sách sau khi đã cắm cúi làm việc bất kể thời gian ở trong phòng làm việc. Nhưng khi Trang Nhi vừa bước chân qua ngưỡng cửa thì cô nghe thấy tiếng cha.
- Con về nhanh hơn dự tính của ba đấy.
Trang Nhi ngạc nhiên khi thấy cha cô ngồi ngay ở phòng khách. Dáng người gầy xương xương với mái tóc muối tiêu và đôi mắt thâm quầng vì thức đêm nhiều. Một người đàn ông say mê công việc tới mức quên cả ăn uống, quên luôn việc ngày qua đêm tới. Quan trọng là quá chú tâm vào công việc nên dường như ông còn quên luôn cô con gái duy nhất của mình. Ấy vậy mà con người ham công tiếc việc ấy hôm nay hôm nay lại ngồi thư thả nơi phòng khách, trước mặt là dĩa bánh qui và tách trà còn bốc khói. Nhưng Trang Nhi không ngạc nhiên lâu quá ba giây, cô sà ngay đến bên cha mình, nũng nịu:
- Ba! Có chuyện gì mà ba gọi con về gấp vậy?
Rồi Trang Nhi ngồi lên đùi cha mình, hai tay kéo lại cổ áo của cha. Nhìn cô lúc này giống hệt như một cô bé con lên năm tuổi đang ngồi trên đùi của cha mình để tập làm người lớn. Cô cố nói bằng thứ giọng ra chiều hết sức nghiêm trọng:
- Ba biết là con đang đi chơi cùng với Hồng Ngọc và Phượng Đoan mà.
Người đàn ông trung niên khẽ mỉm cười. Giọng nói của ông nghe trầm đục nhưng hết sức dịu dàng và dường như ông cũng khá quen với cách thể hiện tình cảm của cô con gái yêu:
- Ba biết chứ!
Trang Nhi nũng nịu:
- Biết sao ba còn kêu con về giữa chừng?
Người đàn ông nhẹ nhàng vuốt tóc con gái:
- Ba có chuyện quan trọng muốn nói cho con nghe mà.
Mắt Trang Nhi sáng lên, cô nhìn cha mình giây lâu rồi bỗng chốc khuôn mặt rạng rỡ:
- Phát minh của ba đã hoàn thành rồi phải không?
Rồi không chờ câu trả lời, cô ôm cổ ông hôn đánh “chụt” một cái vào má, hét lên sung sướng:
- Hoan hô nhà bác học thiên tài Lê Trung! Hoan hô ba của con!
Ông Lê Trung mỉm cười, nụ cười dịu dàng chất chứa niềm hạnh phúc hiếm thấy ở một nhà khoa học suốt ngày vùi đầu vào nghiên cứu, say mê tới mức độ quên cả gia đình. Có lẽ lâu lắm rồi ông mới cười như thế.
- Tiểu Nhi của cha mừng hơi sớm rồi.
Trang Nhi dừng lại nhìn cha, cô xịu ngay mặt xuống:
- Ba lại làm con tưởng bở rồi.
Rồi cô lại quay ra thắc mắc ngay lập tức. Cô là cô bé mau hờn mau quên và cực kỳ làm nũng người cha của mình. Vì một lẽ đơn giản, Trang Nhi là con gái cưng duy nhất của nhà bác học Lê Trung.
- Thế ba có chuyện gì muốn nói với con vậy? Ông Lê Trung nheo mắt:
- Phải có chuyện mới gặp được con sao, Tiểu Nhi? Trang Nhi lắc đầu:
- Không phải thế, con chỉ tò mò không biết ba định nói chuyện gì với con thôi.
Ông Lê Trung bế bổng con gái đặt ngồi xuống ghế. Ông trầm ngâm:
- Ba rất lo...
đọc thêm truyen ma tại đây :truyenma.3vn.us